Cả Nhà Tôi Xuyên Không Sinh Con

6



Tạ Quân Ngọc ngẩng đầu, hàng mi cong nhẹ, ánh mắt thụy phượng khẽ cong theo, cực kỳ cuốn hút.

 

Rồi cậu nói:

 

“Còn đơ ra đó làm gì? Mấy thằng ngu này đang chắn đường người ta đấy.”

 

Đám thiếu niên lập tức:

 

“Ơ ờ ờ!”

 

Lập tức, bọn họ đá từng thằng nằm dưới đất ra sát mép tường, có một đứa còn cực kỳ “thân thiện” nói:

 

“Hai chị em và em nhỏ, không bị dọa sợ chứ? Giờ thông rồi, mời đi tiếp nha~”

 

Tôi hơi muốn đỡ trán.

 

Mấy đứa cũng biết lễ phép ghê.

 

Tôi cười xã giao, định kéo Tiểu Viễn rời đi.

 

Tiểu Viễn à, cảnh này không tiện nhận bố đâu con, mình tính đường dài ha…

 

“Bố ơi!” — một tiếng gọi trẻ con trong vắt vang lên trong hẻm nhỏ.

 

Cả đám cứng đờ.

 

Đứa nhóc gọi ai vậy trời?

 

Bọn họ theo phản xạ quay lại, ủa? Có thấy người lớn nào đâu?

 

Dù vừa thấy bố đánh nhau, nhưng Tiểu Viễn không sợ tẹo nào. Có thể vì đó là bố, cũng có thể vì con nghĩ bố dù có hung dữ… cũng không đánh con.

 

Tiểu Viễn buông tay tôi ra, chạy lon ton tới bên cậu thiếu niên dịu dàng kia, ôm chầm lấy chân cậu.

 

Con ngước mắt long lanh nhìn người kia, lại hô to:

 

“Bố ơi! Bố ơi!”

 

Toàn bộ thế giới hóa đá.

 

Gương mặt dịu dàng của Tạ Quân Ngọc lập tức sụp đổ, cậu như nứt toác:

 

“Hả?”

 

Trời biết tại sao mới mười ba tuổi mà cậu đã bị nhận làm bố:

 

“Nhóc… nhóc gọi ai là bố cơ?”

 

Tiểu Viễn đáp hùng hồn:

 

“Gọi bố đó!”

 

Con còn phát âm rõ ràng từng chữ:

 

“Tạ – Quân – Ngọc, bố là bố của con.”

 

Tạ Quân Ngọc: “……”

 

Tôi: “……”

 

Đám thiếu niên: “WTF!”

 

“Anh Quân Ngọc… không ngờ anh lại… súc vật vậy á?”

 

“Anh giấu tụi em đi sinh con thật luôn hả?”

 

“Anh Quân Ngọc, con anh ở đâu ra vậy?”

 

“Anh Quân Ngọc...”

 

Tạ Quân Ngọc xoa đầu Tiểu Viễn, bật cười nhẹ:

 

“Các cậu nói nhảm thêm một câu nữa là tôi cho các cậu thành con luôn đấy.”

 

Đám kia câm nín hoàn toàn.

 

Tạ Quân Ngọc nhẹ giọng hỏi:

 

“Nhóc, con mấy tuổi rồi?”

 

Tiểu Viễn ưỡn ngực tự hào:

 

“Năm tuổi rồi ạ!”

 

Tạ Quân Ngọc gật đầu:

 

“Nhưng anh mới mười ba tuổi, hơn em có bao nhiêu đâu, sao mà làm bố em được? Làm anh còn hợp lý hơn đó. Nhóc nhận nhầm người rồi.”

 

Tiểu Viễn tức đến phồng má:

 

“Nhưng anh đúng là bố con mà!”

 

Tạ Quân Ngọc bắt đầu thấy không thể nói lý với nhóc này.

 

Mình mới tí tuổi đầu, lấy đâu ra con trai năm tuổi?

 

Cậu quay sang tôi, mỉm cười lịch sự:

 

“Nhóc này đừng quậy nữa, theo chị gái về đi nào.”

 

Chị gái?

 

Tiểu Viễn thấy cần sửa lại ngay cho chuẩn, nghiêm túc nói:

 

“Bố à, đây không phải chị con, đây là mẹ con!”

 

Tạ Quân Ngọc: “……”

 

Đám thiếu niên: “……”

 

Ánh mắt cậu bỗng hoảng hốt, nhưng rất nghiêm túc quay sang tôi nói:

 

“Chị ơi, sinh con sớm ảnh hưởng sức khỏe lắm đó.”

 

Tôi: “……”

 

Tôi muốn độn thổ. Ngón chân tôi sắp cào ra được nguyên căn hộ ba phòng ngủ rồi.

 

Thôi kệ.

 

Dù sao cũng đã “gặp gỡ tình cờ” rồi, chẳng bằng nhân cơ hội này nói rõ luôn.

 

Tôi lịch sự hỏi cậu có rảnh không, rồi mời sang quán ăn bên cạnh ngồi nói chuyện.

 

Tạ Quân Ngọc đối diện với ánh mắt đầy ngưỡng mộ của Tiểu Viễn, nhìn đôi mắt thụy phượng giống hệt mình kia, bỗng chau mày, vẻ mặt vừa phức tạp vừa kỳ lạ. Không biết có phải là cha con liên kết tâm linh không nữa, mà cậu lưỡng lự gật đầu:

 

“Được.”

 

Rồi quay đầu bảo đám bạn:

 

“Các cậu về trước đi.”

 

12

 

Tiểu Viễn ngồi ngoan ngoãn bên cạnh tôi, còn Tạ Quân Ngọc thì ngồi đối diện.

Chương trước Chương tiếp
Loading...