Cả Nhà Tôi Xuyên Không Sinh Con

5



Tôi vừa đặt điện thoại xuống.

 

Tiểu Viễn hớn hở chạy lại:

 

“Mẹ ơi, mẹ định đi tìm bố ở thế giới này phải không?”

 

Tôi bế con lên, ra phòng khách, mỉm cười:

 

“Ừ.”

 

Giờ đã có ảnh, biết tên, biết tuổi… chắc sẽ tìm ra nhanh thôi.

 

________________________________________

 

9

 

Hai đứa em “tiện nghi” của tôi đã bị bố mẹ trả về “vị trí ban đầu”.

 

Bố tôi lúc đầu còn định để tôi làm thân với Ôn Nghiên, ai ngờ bị mẹ tôi nã pháo ngay giữa phòng khách:

 

“Thân cái đầu ông ấy! Ông dùng cái đầu não hạt dẻ kia suy nghĩ xem? Con gái chính thất với con riêng mà không đánh nhau tóe lửa đã là có phúc rồi! Tôi còn chưa để con trai tôi tới gần con gái tôi, con gái ông lấy tư cách gì mà chen vào? Cái con đó chỉ biết ngồi khóc, chuyện gì cũng không làm được! Nếu là nhân viên của tôi, tôi đã đuổi việc tám trăm lần rồi!”

 

Tôi cũng đang bận tìm bố của con, không hứng thú đấu đá với Ôn Nghiên, nên từ chối thẳng thừng.

 

Muốn bố yêu thì đi mà làm nũng với ông ấy.

 

Tôi rất bận, đừng có đụng vào tôi.

 

________________________________________

 

10

 

Sau hơn một tuần tìm kiếm…

 

Cuối cùng cũng tìm được bố của con tôi, là người có hộ khẩu Kinh thành, hiện đang học lớp 9…

 

Khoan đã, mười ba tuổi mà học lớp 9 á?

 

Nước mắt tôi lưng tròng – kệ mẹ nó, miễn là không học tiểu học là được!

 

Tôi nhìn đống tài liệu thu thập được trên bàn.

 

Trong ảnh là một thiếu niên như phiên bản thu nhỏ của người đàn ông trong mặt dây chuyền của Tiểu Viễn. Cậu ấy mặc đồng phục học sinh màu xanh đậm, vóc dáng cao ráo, cười nhẹ trước ống kính, vẻ ngoài thư sinh dịu dàng, đôi mắt thụy phượng cực đẹp gần như y hệt Tiểu Viễn.

 

Không hề có chút tinh nghịch bốc đồng nào của đám trẻ cùng lứa.

 

Theo hồ sơ, cậu ấy là lớp trưởng lớp 9-2, thông minh tốt bụng, ôn hòa, chưa từng xích mích với ai, được các bạn trong lớp rất yêu mến.

 

Nhưng dù có chững chạc bao nhiêu, thì sự thật vẫn là: cậu ấy mới mười ba tuổi!

 

Tôi đã chuẩn bị sẵn cả lời lẽ để thương lượng với bố mẹ cậu ta.

 

Ai ngờ hoàn cảnh gia đình Tạ Quân Ngọc lại ghi rõ: bố mẹ mất từ năm cậu ấy mười một tuổi, chỉ còn bà nội đã già yếu.

 

May thay, bố mẹ cậu ta để lại cho cậu một khoản di sản rất lớn.

 

Tất nhiên với tôi, số tiền đó chẳng qua chỉ bằng mấy tháng tiền tiêu vặt bố mẹ cho.

 

Nhưng với người bình thường, số tiền ấy đã đủ sống cả đời.

 

Tôi nhíu mày – cứ thấy có gì đó sai sai.

 

Vì Tạ Quân Ngọc còn có một người bác ruột – anh trai của bố cậu ấy – người này tôi cũng tìm hiểu qua. Ông ta cờ bạc, tham lam, ganh tị, vợ chồng đều ích kỷ, tầm thường. Bố mẹ Tạ Quân Ngọc mất để lại số tiền lớn thế kia, sao họ có thể ngồi yên?

 

Chiếm quyền giám hộ, đoạt lấy tài sản, ép cậu ấy sống nhờ cửa người khác – những tình huống đó tôi đều đoán được.

 

Nhưng theo dữ liệu tôi thu được, bọn họ… hoàn toàn không động tĩnh gì.

 

Lẽ nào là lương tâm trỗi dậy?

 

Thôi, tôi không nghĩ nhiều nữa. Đã biết địa chỉ nhà rồi, để cuối tuần đưa Tiểu Viễn tới gặp mặt là vừa.

 

11

 

Bố mẹ tôi đều bận việc, ông bà nội – ngoại thì đã lớn tuổi, tôi cũng ngại làm phiền họ.

 

Giao cho bảo mẫu thì càng không yên tâm.

 

Vì vậy, tôi quyết định cho Tiểu Viễn đi học mẫu giáo.

 

Thời gian tan làm của tôi vừa khéo có thể đón con.

 

“Mẹ ơi, con muốn ăn bánh nướng của ông nội Tôn~”

 

Tiểu Viễn ngước đôi mắt long lanh nhìn tôi, giọng nũng nịu.

 

Bánh nướng của ông Tôn có vỏ giòn, nhân đầy đặn, còn có loại sốt đặc biệt trứ danh. Tôi cũng hay mua vài cái về ăn.

 

Nói thật là giờ tôi cũng thèm rồi.

 

Tôi liếm môi một cái, bật cười:

 

“Được.”

 

Tiểu Viễn lập tức kéo tôi lao vùn vụt vào con hẻm nhỏ đầy phấn khích.

 

Tôi cũng chạy theo sau.

 

“—Tạ Quân Ngọc! Mày đứng lại đó cho tao! Aaa—!”

 

Một thiếu niên mặc đồng phục màu xanh đậm, cao tầm mét sáu mấy, mặt mũi tuấn tú thư sinh, khóe môi cong cong, trong đôi mắt thụy phượng ấy lại tràn đầy dịu dàng — nhưng mâu thuẫn đến khó tin là…

 

Cậu ta đang giẫm lên tay một nam sinh khác.

 

Xung quanh là một đám người nằm ngổn ngang, cái ngửa cái sấp.

 

“Anh Quân Ngọc! Đám rác rưởi này đúng là muốn lên trời!”

 

Một nam sinh trông lớn hơn Tạ Quân Ngọc vài tuổi, xoa xoa vai, mặt mày không cam lòng.

 

“Là Trương Diễn bảo bọn mày tới đúng không?”

 

Tạ Quân Ngọc cúi đầu, giọng không mang chút tức giận nào, nhưng chưa kịp để đối phương trả lời, cậu ta đã túm lấy tóc cậu nam sinh kia, kéo ngược lên rồi bịch một phát đập thẳng đầu xuống nền xi măng.

 

“Bịch!”

 

Nghe cái âm thanh đó thôi mà tôi đã ê răng, bất giác lùi một bước. Tôi không ngờ… mình lại gặp bố của con mình trong cảnh tượng thế này!

 

Bố của con tôi… trông bạo lực dữ ha?

 

Tiểu Viễn đã bịt mắt từ sớm, nhưng vẫn hé hé một khe nhỏ giữa các ngón tay — kiểu muốn xem mà lại sợ.

 

Tôi nghiêm túc hỏi con:

 

“Con từng nói… bố con dịu dàng và chu đáo đúng không?”

 

Nói xong tôi bỗng ngộ ra.

 

Đúng là dịu dàng, nhìn xem, cười ấm áp như nước xuân chảy tràn mà~

 

Đúng là chu đáo, đám người bị đánh đều được “ép dán” thẳng xuống nền — tên bị cậu ấy đạp lên tay còn được dán cả… đầu xuống đất. Quả là rất “chu đáo”.

 

Tiểu Viễn buông tay xuống, không phục:

 

“Nhưng con chưa từng thấy bố mắng người, càng chưa từng thấy bố đánh ai.”

 

Tôi vừa định kéo con rút lui chiến thuật thì đáp ngay:

 

“Đó là vì bố con không muốn để con thấy thôi.”

 

Tới giờ tôi mới hiểu tại sao lúc tra thông tin về đại bá của Tạ Quân Ngọc lại thấy có gì sai sai.

 

Tạ Quân Ngọc bề ngoài đúng kiểu học giỏi – nết na – hiền lành – dễ bắt nạt, nhưng kiểu “cười trong dao”, ghi thù dai như đỉa, thông minh cỡ IQ 160, lại mới 13 đã học lớp 9… Tôi âm thầm đốt cho đại bá cậu ấy một cây nến.

 

Lúc này, mấy học sinh kia cũng nhìn thấy tôi, gương mặt ai nấy đều kiểu “???”, có vẻ không nghĩ ở nơi vắng như này lại có người qua lại.

Chương trước Chương tiếp
Loading...