Cả Nhà Tôi Xuyên Không Sinh Con
7
Cậu ấy bình tĩnh nghe tôi kể chuyện, nhưng vẫn không tin tí nào:
“Chị ơi, chị biết là em mới mười ba tuổi đúng không? Đừng nói là năm năm trước, ngay cả bây giờ, bộ phận kia của em cũng chưa phát triển đầy đủ, càng chưa từng làm chuyện đó với con gái… thì sao có con được ạ?”
Tôi nghiêm túc phân tích:
“Nhỡ… Tiểu Viễn là người xuyên không từ tương lai thì sao?”
Tạ Quân Ngọc càng không tin:
“Chị ơi, chị phải tin vào khoa học, mấy thứ bịa đặt này toàn là nhảm nhí.”
Tôi: “…”
Tôi đưa bức ảnh trong mặt dây chuyền ra cho cậu ấy xem, cậu vẫn không tin:
“Chị à, công nghệ chỉnh ảnh bây giờ phát triển rồi.”
Tôi: “…”
Tôi giờ chỉ muốn lôi cả trung tâm giám định ADN tới đây, làm xét nghiệm cha con ngay tại chỗ!
Tôi cười như không:
“Tạ Quân Ngọc, tôi thấy rất cần thiết để cậu làm xét nghiệm cha con với Tiểu Viễn.”
Tiểu Viễn mở to đôi mắt long lanh nhìn cậu ấy, giọng buồn buồn:
“Bố là bố của con mà, sao bố lại không chịu nhận con?”
Tạ Quân Ngọc rất thích Tiểu Viễn, nhưng vẫn cố giảng đạo lý:
“Tiểu Viễn, không phải bố không muốn nhận con, mà thật sự là… bố mới nhỏ xíu như vậy, làm sao có con được?”
Tiểu Viễn:
“Nhưng bố thật sự là bố con.”
Tạ Quân Ngọc bó tay. Để hai mẹ con tôi từ bỏ ý nghĩ này, cậu ấy đồng ý:
“Em có một người chú làm ở trung tâm giám định, hay là qua đó luôn đi.”
Xử lý nhanh gọn.
Tôi dắt hai “người bạn nhỏ” đến trung tâm giám định. May là chưa đến giờ tan ca. Nhân viên lấy mẫu tóc có chân tóc của cả Tạ Quân Ngọc và Tiểu Viễn, còn lấy thêm chút máu, bảo vài hôm nữa có kết quả.
Tạ Quân Ngọc ném bông gòn dính máu vào thùng rác, lịch sự nói:
“Mặc dù không rõ vì sao hai người lại khăng khăng cho rằng tôi là bố Tiểu Viễn, nhưng làm bố thì chắc chắn không thể. Nếu cần, tôi có thể làm anh trai con bé.”
Tiểu Viễn há miệng thành hình chữ O, quay sang nhìn tôi, như đang nói:
“Phản nghịch đến mức này mà cũng được hả?”
Tôi đáp lại ánh mắt kiểu “con tự cảm nhận đi con”, bố con đã nhất quyết nhận làm… anh con, mẹ cũng hết cách rồi.
Tôi nhìn thằng bé mới mười ba tuổi ngồi đó, vẻ mặt nhẹ tênh, không khỏi có chút hả hê trong lòng.
Cười đi, cười nữa đi, vài ngày nữa tôi xem cậu còn cười nổi không?
________________________________________
13
Thực ra…
Chẳng ai có thể bình tĩnh nổi khi phát hiện mình… mới mười ba tuổi mà đã có con.
Dù là người trưởng thành sớm hơn bạn bè cùng lứa như Tạ Quân Ngọc cũng không ngoại lệ.
Ba ngày sau.
Dựa theo địa chỉ và số điện thoại tôi để lại, từ sáng sớm, Tạ Quân Ngọc đã xách theo tờ kết quả giám định, mắt thâm quầng, đến gõ cửa nhà tôi.
Tiểu Viễn ra mở cửa. Nhìn thấy bố đứng ngoài, con lộ rõ vẻ mừng rỡ, nhưng rất nhanh đã thu lại, nghiêm mặt lại, nói rất đĩnh đạc:
“Anh trai?”
Tạ Quân Ngọc: “……”
Gió nhẹ thổi bay tờ kết quả trên tay cậu ấy. Trên đó là con số 99,99% cùng dòng chữ:
“Hỗ trợ xác định Tạ Quân Ngọc là cha ruột sinh học của Tạ Viễn.”
Trong bối cảnh đó, hai chữ “anh trai” lại trở nên nực cười đến kỳ dị.
Tôi cười nhàn nhạt:
“Bố của con à, vào nhà đi.”
Gương mặt dịu dàng của Tạ Quân Ngọc thoáng vặn vẹo, rồi chậm rãi bước vào.
Chúng tôi ngồi xuống sofa.
Cậu ấy đặt tờ xét nghiệm lên bàn trà, tôi cũng lấy bản kết quả giữa tôi và Tiểu Viễn ra.
Tạ Quân Ngọc liếc tôi đầy phức tạp:
“Thì ra chị thật sự là mẹ Tiểu Viễn.”
Tôi làm bộ vô tội:
“Thì cậu cũng là bố của nó mà?”
Nói thật, phiên bản trưởng thành của Tạ Quân Ngọc đúng là gu của tôi – dịu dàng, ấm áp, tạo cảm giác rất dễ chịu.
Nhưng hiện tại…
Cậu mới mười ba tuổi, dù có bóng dáng tương lai, vẫn còn non nớt quá.
Cho nên tôi chỉ đơn thuần là tò mò, còn chuyện tình cảm ấy hả… tôi chưa đến mức cầm thú mà để ý tới đứa nhóc chưa đủ mười bốn đâu.
Tiểu Viễn hét “ya” một tiếng vui mừng, chui vào giữa tôi và Tạ Quân Ngọc, hí hửng nắm lấy tay tôi, rồi lại nắm tay cậu ấy, đặt hai bàn tay lại với nhau, nũng nịu bảo:
“Đây là mẹ, đây là bố, bố mẹ phải ở bên nhau mãi mãi nha!”
Tay tôi vốn mảnh, nhưng vẫn to hơn tay cậu bé Tạ Quân Ngọc, vậy mà đặt bên nhau lại thấy khá hài hòa.
Tôi với Tạ Quân Ngọc đồng loạt… ngại chết.
Con trai à, cái gọi là “bố mẹ con” này… thật sự chưa thành đâu, mà còn chưa quen nhau nữa kìa!
Tạ Quân Ngọc nói:
“Giờ chuyện cũng rõ ràng rồi, chi bằng chúng ta bàn một chút về chuyện nuôi dạy Tiểu Viễn?”
Cậu ấy cắn răng chấp nhận sự thật — mình có con ở tuổi mười ba — cho dù đứa con ấy có thể là xuyên không từ tương lai.
Nhìn vẻ nghiêm túc như thật kia, tôi suýt bật cười. Một đứa nhóc mười ba tuổi mà nói chuyện nuôi con, nghe nó sai sai…
Tôi hứng thú:
“Ồ, vậy cậu nói thử xem?”
Tạ Quân Ngọc hỏi tình hình hiện tại của Tiểu Viễn, suy nghĩ rồi bảo:
“Em đang học lớp 9, nhưng nhà gần trường nên được học bán trú. Trường em cũng gần trường mẫu giáo của Tiểu Viễn, vậy nên mỗi ngày em có thể đưa đón nó.”
“Cuối tuần em cũng có thể dành thời gian trông Tiểu Viễn.” Cậu ấy áy náy: “Chỉ là gần kỳ thi cuối cấp có thể hơi bận, đến lúc đó nhờ chị phụ một tay.”
Cậu còn nói luôn kế hoạch chi tiết — hiện tại đang tự học kiến thức cấp 3, dự định trước 15 tuổi thi đỗ đại học, vào đại học thì khởi nghiệp để kiếm tiền nuôi con.
Khóe môi tôi giật giật.
Không phải chứ, nhóc này chơi thật à?
Tôi biết cậu là thiên tài, nhưng có cần thiết liều mạng vậy không?
Tạ Quân Ngọc ánh mắt dịu dàng, bế Tiểu Viễn lên gối đùa giỡn, toát ra một tầng “quầng sáng vĩ đại” như cha hiền đích thực.
Tôi: “……”
Cậu nhập vai nhanh thế?
Lúc chúng tôi đổi WeChat, cậu ấy còn chuyển khoản cho tôi… 100.000 tệ, nói là tiền trợ cấp nuôi con.
Tôi càng thêm rối rắm:
“Tạ Quân Ngọc, cậu cũng thấy rồi đấy, nhà tôi đâu có thiếu tiền.”
Dưới chân chúng tôi đang ngồi là biệt thự ba tầng đấy cưng!
Tạ Quân Ngọc cười khẽ:
“Chị nói rồi mà, em là bố Tiểu Viễn, thì phải có trách nhiệm làm bố.”
Tôi nghi ngờ:
“Cậu thật sự mới mười ba tuổi hả?”
Tạ Quân Ngọc bình thản:
“Chị cần em lấy chứng minh thư ra không?”
Tôi quay đầu đi:
“Thôi khỏi.”
Nếu bố của Tiểu Viễn là một người đàn ông có trách nhiệm, dù mới mười tám tuổi, tôi vẫn có thể yên tâm chia sẻ việc nuôi con.
Nhưng vấn đề là… bố nó chỉ mới mười ba!
Đúng lý ra thì… giờ cậu ta phải đang học lớp 7 ấy chứ!
Nuôi con gì chứ, bản thân còn chưa lớn!
Tôi chợt thấy dằn vặt. Tôi đâu có định để một đứa trẻ mười ba tuổi đi nuôi con.
Tôi nói:
“Cậu vẫn nên lo học hành trước đi. Con thì để tôi chăm. Nếu cuối tuần rảnh thì có thể đưa Tiểu Viễn đi chơi.”
Tạ Quân Ngọc nhìn tôi không đồng tình:
“Chị à, chị tuy không còn là học sinh, nhưng chắc chắn cũng rất bận công việc.”
Tôi trừng mắt:
“Dù bận cỡ nào thì tôi cũng là người trưởng thành. Cậu mới là đứa nhóc mười ba tuổi, lo học hành giùm cái!”
Tạ Quân Ngọc:
“Thật ra em nghĩ là…”
Tôi cắt lời:
“Em nên nghĩ là học tốt, rèn luyện chăm!”
Tạ Quân Ngọc: “……”
14
Tôi gặp lại cậu em trai “tiện nghi” Bùi Tịch Dịch ở công ty của mẹ.
Tiểu Viễn phấn khích vẫy tay với cậu ấy:
“Cậu nhỏ tiện nghi~”
Gương mặt lạnh lùng của em trai tôi lập tức nứt toác, cậu ta đưa tay bóp miệng Tiểu Viễn, giọng âm u:
“Mẹ cậu lại dạy cậu mấy cái gì tào lao vậy hả? Cậu nhỏ tiện nghi?”
Tiểu Viễn lắc đầu, mồm méo xệch:
“Tại mẹ con… hay gọi cậu là… em trai tiện nghi… nên cậu là… cậu nhỏ tiện nghi của con chứ sao… dì nhỏ tiện nghi… không có ở đây à~”
Tôi: “……”
Đúng là con trai ruột của tôi mà.
Bùi Tịch Dịch buông tay, cực kỳ không vui:
“Cái dì nhỏ tiện nghi của cậu đang ở chỗ ông ngoại. Nhưng tốt nhất cậu đừng lại gần cô ta.”
Rồi cậu ta dọa:
“Không thì với mấy đứa như cậu, cô ta một phát nuốt chửng đấy.”
Tiểu Viễn: “!”
Tiểu Viễn ôm đầu:
“Con không ngon đâu! Thật đấy!”
Tôi lườm Bùi Tịch Dịch:
“Cậu dọa nó làm gì?”
Bùi Tịch Dịch giọng điệu châm chọc:
“Tôi dọa cháu ruột mình thì sao? Ôi chà, tôi cứ tưởng ai đây, hóa ra là chị tiện nghi của tôi.”
Tôi: “……”
Mẹ tôi nói đúng, cậu ta đúng là thù dai!
Tôi:
“Bây giờ là mười giờ sáng, nếu tôi nhớ không lầm thì hôm nay là thứ Hai nhỉ? Cậu không ở trường học hành cho đàng hoàng, tới công ty mẹ tôi làm gì? Định thi top 1 à mà rảnh vậy?”
Bùi Tịch Dịch nhìn tôi đầy khó hiểu:
“Sao chị biết tôi vừa thi được hạng nhất toàn khối? Tôi đến đây để hỏi mẹ sau kỳ thi tuyển sinh lớp 10 thì nên lên thẳng lớp 12 để chuẩn bị thi đại học, hay là tham gia kỳ thi học sinh giỏi Toán hoặc Vật lý để được tuyển thẳng cho oách hơn?”
Tôi: “……”
Tôi chính là chú hề trong câu chuyện này.
Em trai tiện nghi không quên phản đòn:
“Bây giờ là thứ Hai, khoảng mười giờ, nếu tôi nhớ không lầm thì đây là giờ làm việc của chị đúng không? Sao chị không ở phòng Nhân sự mà mò lên văn phòng Tổng giám đốc vậy?”
Tôi trợn mắt:
“Tổng giám đốc là mẹ tôi, tôi thích tới thì tới.”
Cậu ta cười nhạt:
“Cứ như thể bà ấy không phải mẹ tôi ấy.”
________________________________________
15
Ông bà nội ngoại đều rất yêu quý Tiểu Viễn. Sau khi biết được thân phận của thằng bé, từ sốc chuyển sang tiếp nhận, còn thuận tiện cảm khái nhân sinh vi diệu.
Tạ Quân Ngọc cũng đã gặp bố mẹ tôi.
Mẹ thì khá dễ chịu với cậu ấy.
Còn bố thì… khó chịu rõ mặt. Nhìn kiểu gì cũng thấy ghét cái thằng nhóc trong tương lai sẽ “cướp” con gái mình.
Nhưng dù sao cậu ấy cũng mới mười ba, bố tôi cũng không dám quá tay.
Tạ Quân Ngọc biết thân phận mấy người lớn này đều “trên không với tới”, nhưng vẫn không kiêu không nịnh, nho nhã ôn hòa, đúng chuẩn gương mẫu thiếu niên mười tốt.
Bề ngoài dịu dàng, thực chất lạnh nhạt — chỉ khi đối mặt với Tiểu Viễn mới hiện ra chút cảm xúc chân thành.
________________________________________
16
Tạ Quân Ngọc không muốn để tôi gánh hết chuyện con cái, tôi cũng không cãi được cậu ta, thế là chúng tôi cùng bước vào hành trình nuôi con.
Tôi còn mua cho Tiểu Viễn một cái khóa bình an – ngụ ý sống lâu trăm tuổi, may mắn hạnh phúc.
Thời gian lặng lẽ trôi.
Tôi bận việc thì cậu ấy đi đón con, cậu ấy vướng thi cử hoặc bận thi đấu thì tôi đón.
Cuối tuần, Tiểu Viễn ở nhà xếp hình, tôi ngồi bên cạnh đọc tài liệu, còn Tạ Quân Ngọc đang giải đề thi.
Bên tay tôi là ly trà nóng cậu ấy pha, trên bàn cậu ấy là ly sữa tôi pha.
Trong không khí là sự tĩnh lặng và ấm áp khiến tôi có cảm giác… như một gia đình thật sự.
________________________________________
17
Hai đứa em tiện nghi thường xuyên lượn tới nhà tôi.
Hôm nay, Tạ Quân Ngọc đang nấu ăn trong bếp, Tiểu Viễn lén lút chui ra ngoài, má phồng lên như chuột hamster vừa ăn vụng xong.
Tôi đang đắp mặt nạ, lười biếng liếc sang:
“Tiểu Viễn, lại ăn vụng gì thế?”
Tiểu Viễn đảo mắt:
“Mẹ ơi, con thật sự không có ăn trộm cánh gà chiên đâu!”
Tôi: “……”
Lúc này chuông cửa vang lên.
Tiểu Viễn hăng hái nói:
“Có khách! Con đi mở cửa!”
Thằng bé lon ton chạy ra.
Tốt lắm, lại là hai đứa em tiện nghi của tôi.
Tiểu Viễn nghi ngờ hỏi:
“Cậu nhỏ tiện nghi, dì nhỏ tiện nghi, sao hai người tới đây?”
Tôi thành công chứng kiến hai gương mặt lập tức biến sắc.
Bùi Tịch Dịch:
“Tạ Tiểu Viễn! Tôi nói bao nhiêu lần rồi, bỏ cái chữ ‘tiện nghi’ đi cho tôi!”
Ôn Nghiên cười khẩy:
“Còn không phải do mẹ nó dạy giỏi.”
Bùi Tịch Dịch cười như không:
“Thằng nhóc này khôn lắm, biết nhìn thời thế. Ra đường gọi Tạ Quân Ngọc là ‘anh trai’, về nhà gọi ‘bố’. Khi cần đến tôi thì gọi ‘cậu’, không cần thì thành ‘cậu tiện nghi’.”
Tiểu Viễn chớp mắt, im lặng.
Bùi Tịch Dịch không nhịn được, véo má con bé một cái.
Tôi thấy không thân thiết với họ chút nào, hỏi luôn:
“Các người suốt ngày chạy qua nhà tôi làm gì?”
Ôn Nghiên mặt dày:
“Vì nghe nói Tạ Quân Ngọc hôm nay tới nhà chị.”
Tôi: “?”
Bùi Tịch Dịch:
“Nói trắng ra là… bọn tôi tới ăn chực.”
Tôi: “……”
Tuy Tạ Quân Ngọc nấu ăn thật sự ngon, nhưng cũng không cần đi xa vậy để ăn ké chứ?
Tạ Quân Ngọc vừa làm xong món cuối, cởi tạp dề, nhìn thấy khách đến thêm hai người cũng chẳng bất ngờ:
“Đã đến rồi thì ăn cơm luôn đi.”
“Vâng ạ, anh rể~” Ôn Nghiên vui vẻ kéo ghế ngồi xuống.
Tôi tận mắt chứng kiến một đóa bạch liên biến thành kẻ tham ăn.
Trước đây, Ôn Nghiên cực kỳ chướng mắt tôi, nói móc nói xéo, trước mặt bố tôi còn suốt ngày bôi xấu tôi. Không ít lần bị Tạ Quân Ngọc nghe thấy.
Tôi không để tâm.
Nếu cô ta thật sự thành công thì bố tôi đã chẳng yêu thương tôi ngần ấy năm.
Nhưng Ôn Nghiên có điểm yếu chí mạng – cực kỳ mê ăn ngon. Mà Tạ Quân Ngọc thì đúng kiểu nấu vừa đúng gu cô ta.
Dù ghét tôi cỡ nào, cũng phải chạy sang ăn ké.
Có lần, Tạ Quân Ngọc rất bình thản từ chối cô ta:
“Hôm nay không có phần của cô.”
Cô ta tức méo mặt.
Sau đó vừa xin lỗi tôi, vừa hứa sẽ không làm loạn nữa, còn mua đồ chơi tặng Tiểu Viễn, Tạ Quân Ngọc mới cho ngồi vào bàn ăn.
Ôn Nghiên mắt sáng rực nhìn mâm cơm có cánh gà chiên, cá hấp ớt, tôm hấp trứng, sườn xào chua ngọt, thịt kho…
Ban đầu tôi còn thắc mắc sao hôm nay Tạ Quân Ngọc nấu nhiều vậy, cậu ấy chỉ cười thần bí:
“Lát nữa chị sẽ hiểu.”
Thì ra… đã đoán trước có người tới ăn chực!
Lúc này, chuông cửa lại vang lên.
Tiểu Viễn tiếp tục đi mở cửa.
Tôi thấy gương mặt bố mẹ xuất hiện, đầu lập tức hiện dấu chấm hỏi to đùng:
“Bố mẹ cũng tới?”
Bố tôi cố gắng giữ vẻ bình tĩnh:
“Tới xem con với Tiểu Viễn thế nào.”
Bùi Tịch Dịch không buông tha:
“Họ cũng tới ăn chực đấy.”
Bố mẹ tôi: “……”
Tôi: “……”
Tạ Quân Ngọc bật cười:
“Chú, dì đã tới thì cùng ăn luôn cho vui.”
Bố mẹ tôi giả vờ không nghe thấy lời của Bùi Tịch Dịch, ngồi xuống, cả nhà rôm rả ăn uống.
Thôi thì… công nhận Tạ Quân Ngọc nấu ăn đúng là tuyệt vời. Cái móng giò kia mềm mà không ngấy, thơm mà tan trong miệng, ngon đến nỗi tôi muốn rơi lệ.
Tạ Quân Ngọc còn chu đáo đặt sẵn khăn giấy và nước ấm bên tay tôi và Tiểu Viễn.
“Dì nhỏ! Không được giành cánh gà của con!”
“Bùi – Tịch – Dịch! Thả miếng thịt kho cuối cùng xuống cho tôi!”
“Ôn Nghiên! Dời đũa ra khỏi con tôm hấp của tôi ngay!”
……
Cơm xong, tôi lau miệng đầy căm hận, trong đầu vẫn hiện cảnh Ôn Nghiên nhét con tôm hấp cuối cùng vào miệng, mặt còn nghênh nghênh khiêu khích.
Rõ ràng mỗi người một con, vậy mà cô ta nuốt hết hai, còn tôi… trắng tay.
Bỗng một đĩa tôm hấp được đặt trước mặt tôi như ảo thuật.
Là gương mặt tươi cười của Tạ Quân Ngọc.
Suốt mấy năm qua, cậu ấy lớn rất nhanh, mười bảy tuổi đã cao 1m85.
Ánh nhìn của tôi từ ↓ đã chuyển thành ↑.
Đôi mắt thụy phượng xinh đẹp cong cong, ánh mắt cậu ấy tràn ngập dịu dàng như mật tan trong nắng:
“Chị, em cố tình làm thêm một phần đó. Lần sau, mình tới ở khu nghỉ dưỡng Vọng Nguyệt nhé? Em sẽ nấu riêng cho chị ăn.”
Tôi nhìn cậu ấy sững sờ.
Trong lòng bỗng dưng dâng lên một cảm xúc không tên. Nếu nói ban đầu tôi chỉ tò mò rồi dần dần cảm thấy khâm phục thì bây giờ… tôi bắt đầu nghiêm túc nghĩ đến chuyện “trâu già gặm cỏ non”.
Vừa đẹp trai, vừa dịu dàng, học giỏi, nấu ăn ngon… tôi đâu phải thánh nữ, chẳng động lòng mới lạ.
Tôi khẽ gật đầu:
“Ừ.”
Ánh mắt Tạ Quân Ngọc dần trở nên rực cháy, như ngọn lửa bén trong gió.
Tôi hơi đỏ mặt.
Cậu bước lên một bước, cúi đầu.
Một nụ hôn nhẹ nhàng rơi lên khóe môi tôi.
Ngoài cửa sổ, hoa đào nở rộ, gió thổi rụng cánh hoa đầy sân.
Nắng xuân dịu dàng, ấm áp.
“Chị à, còn một tháng nữa, em tròn mười tám.”
17
Ngày Tạ Quân Ngọc tròn mười tám, sau khi tổ chức sinh nhật xong, chúng tôi thuận theo tự nhiên mà đến với nhau.
Tiểu Viễn vui lắm.
Nó hỏi:
“Bố mẹ bao giờ cưới nhau ạ?”
Tôi gõ nhẹ lên trán con:
“Nếu mọi chuyện vẫn suôn sẻ, chắc là bốn năm nữa.”
Tiểu Viễn ôm má, mặt đầy u sầu:
“Lâu vậy cơ à...”
Tôi nhún vai, tỏ rõ tôi vô tội:
“Bố con mới vừa trưởng thành, còn chưa đủ tuổi kết hôn cơ mà.”
Tiểu Viễn thở dài:
“Hầy...”
Tôi bật cười:
“Con còn nhỏ xíu mà thở than gì? Cho dù bố mẹ có chưa cưới, thì vẫn là bố mẹ của con mà.”
Tiểu Viễn ủ rũ gật đầu.
Lúc này Tạ Quân Ngọc đi tới, xoa đầu con, dỗ dành:
“Tiểu Viễn, con qua kia chơi chút nhé, bố có chuyện muốn bàn với mẹ.”
Tiểu Viễn gật đầu, chạy vào phòng.
Lần đầu tiên tôi thấy trong mắt Tạ Quân Ngọc có vẻ lo lắng sâu sắc:
“Sao thế?”
Cậu kéo tôi ngồi xuống ghế sofa, nói:
“Tiểu Viễn từng nói… con sinh ra lúc em hai mươi tám tuổi đúng không?”
“Ừ, chẳng phải anh đã biết ngày sinh con rồi sao?”
“Nhưng bây giờ… còn hai năm nữa mới đến thời điểm đó.”
Tôi lập tức hiểu cậu đang nghĩ gì.
Đúng vậy, Tiểu Viễn đến từ tương lai.
“Hiện tại, Tiểu Viễn của thế giới này vẫn chưa ra đời. Mà nói cho cùng, một thế giới không thể chứa hai người giống hệt nhau.”
“Con của tương lai trở về quá khứ, lại còn ở lại lâu như vậy, vốn đã là chuyện nghịch lý.”
Từng câu của Tạ Quân Ngọc như dội thẳng vào lòng tôi.
Tôi bắt đầu hoang mang.
Tạ Quân Ngọc ôm tôi vào lòng, dịu dàng nhưng lý trí:
“Chúng ta phải sớm chuẩn bị tinh thần thôi.”
________________________________________
18
Một đêm nọ, khi Tiểu Viễn sắp bước sang mười hai tuổi, con bỗng nhiên sốt cao không rõ nguyên do.
Cả nhà hoảng loạn, tôi và Tạ Quân Ngọc vội vàng đưa con vào bệnh viện.
Dù đã tiêm, uống thuốc, dùng đủ cách hạ sốt vật lý, nhưng con vẫn không hạ nhiệt.
Nằm trên giường bệnh, mặt đỏ bừng, hơi thở nóng rát, nhiệt độ lên đến tận 40 độ!
Tôi bịt miệng, gần như bật khóc.
Tạ Quân Ngọc kìm nén nước mắt, thay khăn lạnh cho con.
Tôi linh cảm… có lẽ, đã đến lúc Tiểu Viễn phải trở về rồi. Nhưng bao năm qua nuôi con khôn lớn, làm sao tôi có thể buông tay nổi?
Ôn Nghiên và Bùi Tịch Dịch đứng bên kia giường.
Bùi Tịch Dịch đặt mô hình robot đang làm dở lên đầu giường – món quà sinh nhật mười hai tuổi định tặng cho con.
Ôn Nghiên thì mang theo mấy chiếc bánh rán con thích nhất.
Nhưng trong mắt họ chỉ còn sự xót xa.
Họ cũng dường như nhận ra điều gì đó, mấp máy môi mà chẳng nói nên lời.
“...Mẹ đang gọi con đúng không?” Tiểu Viễn thì thào.
“Mẹ đây!” Tôi nắm chặt tay con.
Tiểu Viễn khó nhọc mở mắt, nở một nụ cười rạng rỡ:
“Mẹ ơi, con nghe thấy mẹ luôn gọi con… mẹ rất lo lắng…”
Tôi biết, con đang nói đến “mẹ” trong tương lai.
Không rõ phiên bản tôi trong tương lai khi mất con… sẽ đau lòng đến nhường nào.
“Mẹ ơi, con muốn về nhà.”
Tôi nhắm mắt lại, buộc bản thân chấp nhận hiện thực:
“Được, mẹ đưa con về nhà.”
________________________________________
19
Bố tôi bứt tóc, cáu gắt:
“Sao Tiểu Viễn vẫn chưa hạ sốt? Con rốt cuộc bị sao vậy?”
Mẹ tôi im lặng một lúc, rồi buồn bã nói:
“Thế giới này… còn một năm một tháng nữa mới đến ngày sinh của Tiểu Viễn. Nếu trừ đi mười tháng mang thai, thì chỉ còn ba tháng nữa.”
Bố sững người.
“Bố, mẹ, ông ngoại, bà ngoại, dì nhỏ, cậu nhỏ…”
Tiểu Viễn gắng sức ngồi dậy, Tạ Quân Ngọc đỡ con lên.
Con nhìn từng gương mặt quanh giường, đầy lưu luyến nhưng kiên quyết:
“Lần này, con phải đi rồi.”
Cả nhà im lặng nhìn con.
Tôi chỉ biết rơi nước mắt.
Tiểu Viễn chạm vào má tôi:
“Mẹ đừng khóc, mẹ có thể sinh con thêm lần nữa mà. Con mãi mãi là đứa con đầu tiên của mẹ.”
Bỗng tôi nghe tiếng Ôn Nghiên thảng thốt.
Chỉ thấy tay con dần hóa thành ánh sáng, tan vào không khí. Tiếp theo là đôi chân, rồi bụng, ngực…
Cuối cùng, chỉ còn trơ trọi chiếc giường trống.
Tôi sờ lên mặt mình, mới phát hiện đã ướt đẫm.
Tạ Quân Ngọc vòng tay ôm vai tôi, khẽ an ủi:
“Ôn Từ, đừng buồn. Tiểu Viễn không muốn thấy em khóc đâu.”
________________________________________
20
Dù Tiểu Viễn từng nói tôi và Tạ Quân Ngọc sinh ra con đầu lòng là con.
Nhưng tôi vẫn cẩn trọng, dựa theo thời gian dự sinh, tận dụng mấy ngày dễ thụ thai nhất… lôi kéo Tạ Quân Ngọc “hăng hái lao động” mỗi đêm.
Tạ Quân Ngọc nhìn mâm cơm với trứng chiên hẹ, canh thận dê kỷ tử, súp vịt hầm đông trùng hạ thảo…
Tạ Quân Ngọc: “……”
Rồi tôi phát hiện buổi tối cậu ấy càng… sung hơn.
Tôi suýt ngất – mấy món bổ kia hiệu nghiệm thật đấy à?
Chẳng bao lâu sau, tôi mang thai.
Tôi vừa mừng vừa khóc.
Từ lúc có bầu đến trước khi sinh, tôi vẫn luôn hoài nghi đứa bé có phải Tiểu Viễn hay không.
Bé con trong bụng quá im lặng.
Nếu không nhờ bác sĩ nói thai nhi khỏe mạnh, chắc tôi đã nghĩ có chuyện rồi.
Tôi không nhịn được hỏi Tạ Quân Ngọc:
“Con có phải là Tiểu Viễn không? Em nhớ Tiểu Viễn tuy hay thẹn thùng, nhưng vốn hoạt bát, năng động mà…”
Tạ Quân Ngọc hỏi lại tôi:
“Nếu không phải, em vẫn yêu con chứ?”
Tôi không cần suy nghĩ:
“Dĩ nhiên là yêu!”
Tiểu Viễn là con tôi. Đứa bé trong bụng cũng là con tôi. Dù không phải cùng một người, có thể tôi hơi hụt hẫng, nhưng tôi vẫn yêu nó.
Tạ Quân Ngọc vuốt tóc tôi, ánh mắt dịu dàng:
“Thế thì em còn lo gì? Cho dù không phải Tiểu Viễn, thì con vẫn là đứa bé đã xuất hiện trong cuộc đời chúng ta. Mãi mãi yêu thương, mãi mãi ghi nhớ. Còn đứa bé này, không phải để thay thế ai cả, mà chính là chính nó.”
________________________________________
21
Em bé chào đời.
Ôn Nghiên nhìn đứa nhỏ nhăn nheo đỏ hỏn trong nôi, cau mày:
“Đây là Tiểu Viễn á?”
Bùi Tịch Dịch thì trầm ngâm:
“Phải đợi nó lớn chút mới rõ. Nếu đường nét giống chị tôi, lại có mắt thụy phượng như anh rể, chắc là nó đấy.”
Trẻ sơ sinh thay đổi từng ngày.
Tôi vừa hồi hộp vừa mong chờ.
Nhìn nét mặt bé con, giống tôi, lại có đôi mắt thụy phượng như Tạ Quân Ngọc, cơ bản giống hệt Tiểu Viễn.
Tạ Quân Ngọc cầm lục lạc đùa với con, cười dịu dàng:
“Nhóc con, mau gọi ba nào.”
Nhóc mở mắt tròn xoe, mắt thụy phượng long lanh vô tội, ê a vươn tay nắm lấy ngón tay út của Tạ Quân Ngọc.
Trong lễ bốc đồ vật đầu đời.
Con nhìn những món xếp chật cả chiếu, giữa ánh mắt mong chờ của cả nhà, bắt đầu lựa chọn: đầu tiên là chiếc khóa bình an tôi từng tặng Tiểu Viễn, rồi cuốn truyện tranh Tạ Quân Ngọc hay kể khi ru con ngủ, chiếc cốc ông ngoại tặng, gấu Doraemon của bà ngoại, mô hình robot Bùi Tịch Dịch đã làm sẵn – quà sinh nhật 12 tuổi chưa kịp tặng con… cuối cùng là bánh rán của Ôn Nghiên.
Cả nhà sửng sốt.
Mọi ánh mắt đổ dồn về đứa bé ở giữa.
Nhóc con chớp chớp mắt, đôi mắt thụy phượng trong vắt như sao, rồi thốt ra câu nói đầu tiên kể từ khi chào đời:
“Bố, mẹ, ông ngoại, bà ngoại, cậu, dì nhỏ… chào mọi người, con là Tiểu Viễn.”
— Toàn văn hoàn —
💖 Góc tâm sự mỏng của bạn beta ~ 💖
Chào mọi người!
Beta truyện này, mình không thu phí, không VIP, cũng chẳng khóa chương. Những gì mình “đổi” chỉ là thời gian, đôi mắt nhức mỏi và vài sợi tóc bạc sớm… để mỗi câu chữ bạn đọc đều tròn trịa và đầy tâm tình.
Nếu bạn thấy truyện đọc ổn, khiến bạn mỉm cười hay thoải mái một chút thôi, thì hãy tặng mình một cái like, một lời bình, hoặc… một ly trà sữa để bé ún cho có sức beta là vui rồi hihi ~ 💛
🥺 Nếu bạn thấy vài mẫu quảng cáo lướt ngang màn hình, thì… không phải lỗi tại mình đâu nhaaaa! Quảng cáo của chủ web tự chèn đó, bé chỉ ngồi beta truyện thôi chứ chưa làm giàu được từ truyện đâu huhu (ᵕ̣̣̣̣̣̣﹏ᵕ̣̣̣̣̣̣)
📌 Tài khoản donate của bé đây ạ:
108613849981
💗 Vietinbank
Nguyễn Văn Hà
🥺 “Ủng hộ bé nhaaaaaaaaa!!!!~~” 🥺
🥰5k — đủ làm bé vui líu ríu cả buổi trời
🥰 20k — bé cảm động tới mức muốn ôm điện thoại, rồi có khi hứng lên làm luôn bộ truyện mới
🥰50k — tốc độ ra chương của bé sẽ nhanh như mèo thấy hạt🐱💨
🥰 Không ủng hộ — cũng chẳng sao hết! Chỉ cần bạn đừng đọc rồi lặng lẽ biến mất. Một cái tim hay 1 cái cmt thui cũng đủ làm bé ấm lòng cả ngày ~
---
Cảm ơn bạn vì đã đọc đến tận đây.
Và cảm ơn bạn vì đã thương bé, dù chỉ một chút thôi~~
💖 một bé Beta, người chắp vá câu chữ bằng cả trái tim, sống bằng niềm yêu thương của mọi người 💖