Ba Chục Triệu Chia Tay
6
Tôi mở khung chuyển khoản WeChat của Hoài An.
Tên hiển thị: XX An.
Ba chữ.
Cái tên đập thẳng vào tim.
Tôi sững người, ngồi phịch xuống giường, ôm điện thoại như ôm một quả bom hẹn giờ.
Cố Hoài An.
Tổng giám đốc mặt lạnh như tiền, chính là người bạn trai online hay gọi tôi là "chị" kia.
Tôi như rơi vào trạng thái toàn hệ thống lỗi nghiêm trọng.
Nhớ lại buổi phỏng vấn, tôi còn thao thao bất tuyệt tự tâng bốc bản thân.
Tự mình ứng tuyển, tự gửi hồ sơ, tự rước sếp về làm bạn trai.
Tự tay đẩy mình vào nồi lẩu!
Tôi chui đầu vào chăn, không dám nghĩ tiếp.
Cái cuộc gọi 30 triệu tệ mà anh tôi nhận được, hóa ra… là gọi cho tôi.
Còn Hoài An… anh ấy có nghĩ tôi đã lừa dối? Đã im lặng quá lâu?
Tôi mò lấy điện thoại, mở khung chat – vẫn dừng ở tin nhắn tôi gửi cuối cùng.
Tôi gõ rồi xóa, lại gõ rồi lại xóa. Không viết nổi một lời giải thích.
Thậm chí còn nghiêm túc nghĩ: Mai có nên tới công ty không…?
Đúng lúc ấy, điện thoại rung khẽ.
Tôi bật dậy khỏi chăn như bị điện giật, ôm máy nhìn chăm chăm.
Là anh.
“Em là Tống Niệm, đúng không?”
Chắc anh cũng cần một chút thời gian để liên kết mọi chuyện.
Tôi nhắn lại:
“Còn anh là Cố Hoài An, đúng không?”
…
Sau một khoảng im lặng rất dài, anh trả lời:
“Anh muốn gặp em.”
Tôi không đáp, chỉ gửi thẳng định vị.
Gửi xong, tôi hoảng loạn bật dậy, lao đi trang điểm lại từ đầu, đứng trước tủ quần áo đến lần thứ ba vẫn chưa chọn được gì mặc.
Thời gian từng giây từng phút trôi qua, tim tôi như đánh trống hội.
Cuộc gặp mà tôi mong mỏi bao lâu nay, lại đến vào lúc không ngờ nhất.
Lúc tôi chuẩn bị xong, đã hơn nửa tiếng.
Hoài An nhắn từ hai mươi phút trước:
“Anh tới rồi.”
Tôi lao xuống lầu.
Cổng khu nhà, chiếc Porsche đen đỗ bên đường.
Dưới ánh đèn vàng dịu, một bóng dáng cao ráo đứng tựa xe, ánh mắt dõi về phía tôi.
Tôi siết chặt quai túi, bước từng bước chậm rãi, tim đập dồn dập trong lồng ngực.
Bốn mắt nhìn nhau. Mọi thanh âm xung quanh đều lùi về sau, chỉ còn lại anh – và tôi.
Ánh đèn đường như ánh đèn sân khấu. Mọi thứ mờ đi, chỉ còn nét mặt anh hiện lên rõ ràng.
Dịu dàng, như đã chờ giây phút này rất lâu.
Anh giơ tay, khẽ xoa đầu tôi. Một cử chỉ quen thuộc như trong mơ.
“Cuối cùng cũng gặp rồi, chị.”
Tôi khẽ gật đầu, trong mắt như có ánh nước:
“Ừ. Cuối cùng… cũng gặp, Cố Hoài An.”
9
Đêm buông.
Cả thành phố sáng rực như một bức tranh điện tử khổng lồ. Chiếc Porsche đen lặng lẽ lướt qua từng ngọn đèn đường, nhưng bên trong xe lại yên tĩnh đến lạ thường.
Một kiểu yên tĩnh kỳ lạ, vừa lạ lẫm... vừa quen thuộc.
Chúng tôi yêu nhau qua màn hình hơn một năm, từng chia sẻ tất tần tật những điều nhỏ nhặt nhất—sở thích, thói quen, cảm xúc, cả những lời mật ngọt thầm thì. Thế mà hôm nay, lại là lần đầu tiên ngồi cạnh nhau thật sự.
Trong gương chiếu hậu, ánh mắt chúng tôi giao nhau.
Cuối cùng, Hoài An cũng mở lời: