Ba Chục Triệu Chia Tay
8
Anh tôi nhìn tôi từ đầu tới chân, ánh mắt lạnh tanh như gió mùa Đông Bắc:
“Hehe cái đầu em. Cười ngu thế, trúng tà hả?”
…
Một câu dập câm như thường lệ, chỉ anh tôi mới có năng lực tung ra.
Tôi đảo mắt nhìn quanh phòng khách:
“Bố mẹ chưa về à?”
Anh vừa lấy lon coca từ tủ lạnh vừa đáp:
“Chưa.”
Tôi lập tức bám theo như bóng với hình:
“Anh, đúng lúc quá, có chuyện muốn nhờ.”
Anh dừng trước cửa phòng:
“Nói.”
“Anh còn nhớ Hoài An không?”
“Còn. Bạn trai ngoài đời vừa cao vừa đẹp vừa giàu của em.”
“Ừm... Em từng kể anh chuyện dì ấy rồi nhỉ.”
“Nhớ. Rồi sao?”
“Anh giúp Hoài An diễn một vở kịch được không?”
“...Kịch?”
Anh ngừng hai giây. Mặt không đổi sắc, giơ tay định... đóng cửa.
Tôi hoảng hốt đè cửa lại:
“Giúp em một lần thôi mà!”
“Biến.”
“Chuyện này liên quan đến hạnh phúc cả đời em đó, anh!”
“Chết đi.”
“Em giặt tất thối cho anh một tháng!”
“Nửa năm.”
“Hai tháng được không?”
“Một năm.”
“…Được, nửa năm!” – Thương lượng thất bại nhưng tôi vẫn phải cắn răng gật đầu.
________________________________________
14
Quán bar.
Tôi vừa nhấp rượu vừa khoanh tay, vui vẻ thưởng thức màn tình huống khó xử đang diễn ra trước mặt.
Hoài An và anh tôi ngồi đối diện nhau, khoảng cách giữa hai người đủ để xây một đường cao tốc sáu làn.
Tôi chọc:
“Hai người đang diễn kịch yêu đương đó, ngồi gần lại chút coi.”
Nghe vậy, Hoài An ngoan ngoãn nhích lại gần.
Anh tôi… mặt đen như đáy nồi, cũng nhích—nhưng là nhích ra xa hơn.
“Anh! Anh hứa với em rồi còn gì!”
Anh thở dài như sắp lên pháp trường, miễn cưỡng ngồi gần lại.
Hoài An nghiêng đầu, nhỏ giọng:
“Anh à, cố nhịn chút, nửa tiếng thôi.”
Rồi không nói không rằng, anh choàng tay qua vai anh tôi, kéo người nghiêng xuống tựa lên vai mình.
Cảnh tượng cuối cùng là:
Hoài An ôm vai anh tôi.
Anh tôi nghiêng đầu dựa lên vai Hoài An như một tân nương u buồn, mặt đầy cam chịu.
Tôi phun ngụm rượu ra bàn:
“Phụt!”
“Bảo bối, đừng cười nữa, cười là lộ đấy.”
“Rồi rồi, không cười nữa.”
Tôi lau miệng, cố quay đầu đi chỗ khác… nhưng lại bắt gặp cảnh anh tôi đang làm mặt thê lương kiểu: “em là đóa hoa bị ép cưới”.
“PHỤT!” – tôi phun lần hai.
Anh tôi nghiến răng:
“Cười nữa là anh đập cho rụng răng.”
Tôi ôm bụng gục xuống bàn, cười tới run người, đến lúc bình tĩnh lại mới dám quay đi, vờ nhìn sang bàn bên cạnh.
Lúc này, tôi mới nhớ ra nhiệm vụ chính:
“Hoài An, anh chắc chắn là dì sẽ thấy đoạn này chứ?”
“Chắc chắn. Em yên tâm.”
________________________________________
15
Sáng hôm sau, tôi biết chắc… dì đã thấy thật.
Vì bà chủ động liên hệ với tôi.
Tôi nhận lời gặp, không báo trước với Hoài An.
Địa điểm là một nhà hàng Tây ở ngoại ô thành phố.
Người phụ nữ ngồi trước mặt tôi trang điểm nhẹ, ăn mặc thanh lịch, nhưng từng động tác đều toát ra vẻ kiêu kỳ.
Bà ta chậm rãi giơ tay—trên tay đeo đầy trang sức—đẩy tấm chi phiếu về phía tôi.
Ngay khi tờ giấy vừa chạm vào mặt bàn trước mặt, tôi liền buông ba chữ đã chuẩn bị sẵn:
“Tôi không cần.”
Gần như cùng lúc, bà ta mở miệng:
“Đây là ba mươi triệu tệ, giúp tôi xử lý thằng con tôi.”
Cả hai chúng tôi sững người.
Bà ta nhíu mày:
“Cô không cần?”
Tôi tạm ngừng hai giây, rồi nhanh trí “bẻ lái”:
“Có lấy chứ! Có lẽ dì… à không, sếp nghe nhầm. Sếp nói rõ hơn nhiệm vụ đi ạ.”
Bà ta hơi khựng lại, nhưng vẫn bình tĩnh đáp:
“Tôi phát hiện nó thân thiết với cô quá, chỉ cần cô khiến nó tỉnh ra—tiền là của cô.”
Tôi chống cằm suy tư:
“Giả sử tôi nhận tiền, rồi sếp quay sang kiện tôi tội lừa đảo thì sao?”
Bà ta từ tốn lấy trong túi xách ra một xấp giấy:
“Hừ, nhà họ Cố không thiếu ba mươi triệu. Đây là hợp đồng.”
Tôi cầm lên, lật vài trang:
“Cũng chuyên nghiệp dữ ha.”
Bà ta cười khẩy:
“Thời buổi này, mấy cô gái trẻ đâu có vừa. Tôi phải đề phòng chứ.”
Mười phút sau, thương vụ hoàn tất.
Tôi rời khỏi nhà hàng với tâm trạng… cực kỳ sảng khoái.
Thậm chí còn bắt đầu tưởng tượng:
Nếu đến ngày cưới, dì ấy thấy anh tôi—với tư cách “người nhà gái”—đứng ra trao tôi cho con trai bà...
Không biết mặt bà ấy sẽ biến sắc tới cỡ nào nhỉ?
16
Nhà của Hoài An nằm trong khu biệt thự cao cấp ngoại ô thành phố.
Một năm sau lần gặp mặt đầu tiên, anh dắt tay tôi, đưa về nhà anh—cũng là nơi anh lớn lên.
“Wow, rộng thật đấy…” – Tôi lỡ buột miệng theo phản xạ dân nghèo lần đầu vào biệt phủ.
Phòng ngủ của anh phải gấp ba lần phòng tôi. Phong cách tối giản, lạnh nhạt, sạch sẽ, giống hệt con người anh.
Hoài An bóp nhẹ tay tôi:
“Cũng bình thường thôi. Sau này phòng của tụi mình sẽ còn rộng hơn nữa.”
Tôi không ngại gì, ngồi phịch lên mép giường. Trên tủ đầu giường có một khung ảnh—tôi tiện tay cầm lên xem.
Là tấm ảnh chụp hai cậu bé khoảng mười bốn, mười lăm tuổi. Cả hai khoác vai cười rạng rỡ, ánh sáng rơi vào mắt, vô cùng thuần khiết.
Tôi nhận ra một người là Hoài An. Người còn lại… giống anh đến tám phần.
Hoài An ngồi xuống cạnh tôi, ôm nhẹ eo tôi:
“Anh từng nói với em là anh có một người anh chưa?”
Tôi lắc đầu:
“Anh có nói rồi.”
“Thật à?”
“Trong mơ. Anh hay gọi tên anh ấy.”
Anh cứng người trong thoáng chốc, rồi khẽ gật đầu.
“Có lẽ… đây là điều duy nhất trong quá khứ anh chưa kể cho em.”
Anh trai sinh đôi của Hoài An tên là Hoài Nam.
Cậu ấy là thiên tài trong truyền thuyết: học giỏi, đẹp trai, tính cách tốt, nhảy lớp liên tục. Là niềm tự hào duy nhất của nhà họ Cố.
Còn Hoài An?
Dù cũng là học sinh xuất sắc, nhưng mãi mãi là “cái bóng” đứng bên cạnh anh mình.
Cậu hiểu, dù có cố đến mấy, bố mẹ cũng sẽ chẳng nhìn về phía cậu.
Cho đến một ngày...
Phòng học vẽ cháy lớn. Hai cậu bé tìm đường thoát thân thì phát hiện cửa đã bị khóa trái.
Trong phòng chỉ có một chai nước khoáng. Hoài Nam xé áo, làm ướt rồi che mũi cho cả hai, dẫn em trai đến sát cửa sổ chờ cứu.
Nhưng xe cứu hỏa đến muộn. Khi người ta phá được cửa, chỉ thấy Hoài Nam đã ngất lịm, ôm Hoài An vào lòng.
Cậu ấy không qua khỏi.
Kể từ hôm đó, Hoài An sống trong một nỗi dằn vặt không lối thoát.
Cậu từng mong “giá như không có anh trai thì tốt biết mấy”…
Nhưng chính người ấy đã dùng cả mạng sống để bảo vệ cậu.
________________________________________
“Anh từng rất ghét bản thân mình.”
“Cứ nghĩ phải thật xuất sắc, mới đủ tư cách sống thay phần anh ấy.”
Hoài An thì thầm bên tai tôi, ánh mắt hoài niệm như chìm trong những đêm mất ngủ.
“Cho đến khi em xuất hiện.”
“Em nói em đang xem một bộ phim Mỹ chẳng mấy ai biết, rồi gửi vài tấm hình cắt cảnh vô nghĩa…”
“Vậy mà anh nghĩ mãi. Có lẽ, không cần làm nên chuyện lớn lao mới được sống xứng đáng.”
“Không cần trở thành người tỏa sáng nhất trong mắt người khác.”
“Chỉ cần sống tốt, sống tử tế, sống thật lòng… là đủ rồi.”
Anh áp má vào vai tôi, khẽ nói:
“Niệm Niệm… Có thể anh rất bình thường. Nhưng tình yêu của anh dành cho em—nhất định là phi thường.”
Tôi quay lại, ôm anh thật chặt.
Vì tôi biết, dù anh không kể hết, thì vết thương kia… vẫn chưa lành.
Nếu trước đây, không ai đứng về phía anh—
Thì từ bây giờ, sẽ có tôi.
________________________________________
17
Nửa năm sau.
Hoài An chính thức giành được toàn quyền kiểm soát công ty.
Tôi đeo nhẫn đính hôn, dắt anh về nhà ra mắt.
Bố mẹ tôi gần như tổ chức tiệc ăn mừng ngay hôm đó.
Trong lúc họ đang vui vẻ nấu ăn dưới bếp, anh trai tôi ghé tai tôi thì thầm:
“Bên dì kia giải quyết xong rồi à?”
Tôi nháy mắt:
“Tất nhiên. Nhờ diễn xuất của hai anh em ‘tân hôn’ các anh đấy.”
Từ ngày kết nghĩa “anh em tốt”, Hoài An và anh tôi thỉnh thoảng còn rủ nhau đi đánh bóng. Dì không mảy may nghi ngờ, tưởng tôi “cảm hóa thành công”.
Thậm chí, khi nghe tin Hoài An cầu hôn tôi, bà ta cười như trúng số.
Chỉ là... đến ngày cưới, tất cả sẽ vỡ lở.
Hôm ấy, anh tôi dẫn bạn thân của anh—Mộc Dịch—tới dự.
Dì trừng mắt ngay khi thấy, tưởng anh tôi đến… cướp chú rể.
Anh tôi chậm rãi chào:
“Chào dì, con là anh trai của Tống Niệm—Tống Giản.”
Dì tức đến tím mặt, nhưng vì mặt mũi nhà họ Cố, đành nhịn.
Đến nước này, bà có ý kiến hay không… đã không còn quan trọng nữa.
Tôi liếc nhìn anh và Mộc Dịch đứng cạnh nhau, không nhịn được chọc:
“Anh à, em cưới rồi, anh còn tính đi xem mắt đến bao giờ nữa? Bao giờ thì gả bản thân đi đây?”
Anh tôi nhún vai bất đắc dĩ:
“Đường còn dài, anh phải đợi tiếp thôi.”
Tôi mỉm cười, sửa lời anh:
“Phải nói là: Đường thì khó đi, nhưng tương lai thì rực rỡ.”
________________________________________
18 – Kết
Tuần trăng mật.
Chúng tôi chọn nghỉ dưỡng ở Bali.
Tôi nằm dài trên ghế tắm nắng, mắt nhìn chằm chằm vào cơ bụng tám múi của Hoài An.
“Anh mà cũng tự nhận là người bình thường à?”
Hoài An cười, nghiêng đầu:
“So với anh trai anh thì…”
Tôi ngắt lời, áp tay lên ngực anh:
“Em không cần anh so với ai cả. Em chỉ cần anh là của em.”
Nắng dịu dàng. Gió mang mùi muối biển và hơi ấm của bờ vai anh.
Tôi dựa đầu vào ngực Hoài An, khẽ thở dài:
“Bất kể thế giới này có bao nhiêu ánh đèn…”
“Thì trong mắt em, anh mãi là người sáng nhất.”
________________________________________
(Hết)
💖 Góc tâm sự mỏng của bạn beta ~ 💖
Chào mọi người!
Beta truyện này, mình không thu phí, không VIP, cũng chẳng khóa chương. Những gì mình “đổi” chỉ là thời gian, đôi mắt nhức mỏi và vài sợi tóc bạc sớm… để mỗi câu chữ bạn đọc đều tròn trịa và đầy tâm tình.
Nếu bạn thấy truyện đọc ổn, khiến bạn mỉm cười hay thoải mái một chút thôi, thì hãy tặng mình một cái like, một lời bình, hoặc… một ly trà sữa để bé ún cho có sức beta là vui rồi hihi ~ 💛
🥺 Nếu bạn thấy vài mẫu quảng cáo lướt ngang màn hình, thì… không phải lỗi tại mình đâu nhaaaa! Quảng cáo của chủ web tự chèn đó, bé chỉ ngồi beta truyện thôi chứ chưa làm giàu được từ truyện đâu huhu (ᵕ̣̣̣̣̣̣﹏ᵕ̣̣̣̣̣̣)
📌 Tài khoản donate của bé đây ạ:
108613849981
💗 Vietinbank
Nguyễn Văn Hà
🥺 “Ủng hộ bé nhaaaaaaaaa!!!!~~” 🥺
🥰5k — đủ làm bé vui líu ríu cả buổi trời
🥰 20k — bé cảm động tới mức muốn ôm điện thoại, rồi có khi hứng lên làm luôn bộ truyện mới
🥰50k — tốc độ ra chương của bé sẽ nhanh như mèo thấy hạt🐱💨
🥰 Không ủng hộ — cũng chẳng sao hết! Chỉ cần bạn đừng đọc rồi lặng lẽ biến mất. Một cái tim hay 1 cái cmt thui cũng đủ làm bé ấm lòng cả ngày ~
---
Cảm ơn bạn vì đã đọc đến tận đây.
Và cảm ơn bạn vì đã thương bé, dù chỉ một chút thôi~~
💖 một bé Beta, người chắp vá câu chữ bằng cả trái tim, sống bằng niềm yêu thương của mọi người 💖