Người Sẽ Luôn Cứu Em

4



Anh đưa tay vuốt lại mái tóc mái hơi rối của tôi, giọng nghèn nghẹn.

 

“Tống Đường, đừng sợ anh nữa được không? Anh là người cuối cùng trên thế giới này sẽ làm em tổn thương.”

 

________________________________________

 

15

 

Giọng Hứa Dã có chút cứng đầu, trong mắt mang theo sự mất mát không thể giấu nổi.

 

Không hiểu sao, khi anh rời đi, tim tôi lại nhói lên từng cơn.

 

Tôi và Hứa Dã đang chiến tranh lạnh.

 

Sau khi kết bạn lại trên WeChat, chúng tôi không còn nói chuyện nữa.

 

Tin nhắn dừng lại từ một tuần trước: Tống Đường, mấy hôm nay trời lạnh, ra ngoài nhớ mang áo khoác, có gì cứ gọi anh.

 

Tôi không trả lời, Hứa Dã cũng rất ăn ý mà không nhắn thêm lần nào.

 

Nghe Trần Mục nói, dạo này Hứa Dã tâm trạng không tốt, cả ngày mặt sầm lại, ai nói gì cũng không nghe.

 

Còn tôi thì thường ngẩn người nhìn vào đoạn hội thoại với anh, tự nhủ mình đừng tìm hiểu thêm tin tức về anh nữa.

 

Có lẽ tôi cũng có chút cảm tình với Hứa Dã.

 

Nhưng tính cách tôi thật sự không hợp để yêu đương, tôi tự ti, nhạy cảm, không tin trên đời này có ai sẽ yêu tôi ngoài ba mẹ.

 

Tôi luôn cảm thấy bản thân là gánh nặng, nếu có ai đó đến gần với sự nhiệt tình, tôi sẽ lập tức phủ định chính mình rồi lùi bước.

 

Với cái tính cách vừa rối rắm vừa gượng gạo thế này, đến tôi cũng thấy ghét chính mình.

 

________________________________________

 

16

 

Sau khi đến Tỉnh Thành, tôi đã cố gắng gạt bỏ những ký ức không vui trong quá khứ.

 

Tôi cứ ngỡ rằng chỉ cần rời khỏi thành phố đó, thi đậu đại học ở nơi khác, thì mọi chuyện sẽ chấm dứt.

 

Nhưng, việc bị bắt nạt dường như chẳng bao giờ có hồi kết.

 

Tôi nhận được một cuộc gọi từ số lạ. Khi nghe thấy giọng nói đầu dây bên kia, cơ thể tôi run bần bật.

 

“Tống Đường, sống tốt chứ?

 

“Sao em chuyển chỗ ở rồi mà lại không nói với bọn anh? Còn xóa hết liên lạc nữa, hại bọn anh tìm em muốn chết.”

 

Từ đầu dây bên kia vang lên tiếng cười đùa hỗn tạp của nam và nữ, vừa kiêu ngạo vừa đắc ý.

 

Giọng nam đục, thô lỗ: “Hahaha, Tống Đường, không lẽ em quên mấy video bọn anh quay lại rồi à? Muốn tụi anh giúp em nhớ lại không? Hay là tụi anh đăng lên mạng cho mọi người xem thử?”

 

Giọng nữ sắc lẹm:

 

“Em đi bao lâu rồi mà không gửi tiền về cho bọn chị? Tính phủi sạch quá khứ hả?

 

“Tỉnh Thành vui không? Nhà em giàu thế, chắc chuyển sang biệt thự to hơn rồi ha? Dù sao hồi cấp ba cũng học chung trường, tụi chị ngày mai tới thăm em nha?

 

“Không có em, bọn chị buồn muốn chết. Đừng có trốn nữa, nếu không, video của em sẽ lan đầy trên mạng. Gia đình em chắc cũng chưa biết thân hình em đẹp đến mức nào đâu nhỉ?”

 

 

Điện thoại rơi xuống đất, tôi ngồi sụp xuống, hoàn toàn bất lực.

 

Bọn họ sẽ đến Tỉnh Thành. Bọn họ vẫn chưa chịu buông tha tôi.

 

Tai bắt đầu ù lên, những ký ức tôi đã cố quên giờ lại trào về như vỡ đê.

 

________________________________________

 

17

 

Tôi cũng không hiểu tại sao mình lại chọc giận bọn họ. Rõ ràng tôi chỉ cho một con mèo hoang ăn mà thôi.

 

Bọn họ đá đổ túi thức ăn trên tay tôi: “Hóa ra là mày cho nó ăn mỗi ngày? Cũng là mày đưa nó đến viện thú y?”

 

Tôi gật đầu, chẳng hiểu sao họ lại hỏi như vậy.

 

Một nam sinh dùng đầu thuốc lá dí lên người con mèo, ánh mắt tàn nhẫn: “Tao bảo sao con mèo thối này dai thế, mấy lần rồi còn không chết.”

 

Con mèo kêu lên thảm thiết, tôi cau mày: “Các người đang làm gì thế? Mau buông nó ra! Nó cũng biết đau mà!”

 

Tên nam sinh nhếch môi: “Buông nó ra? Được thôi.”

 

Hắn túm lấy tay tôi, ánh mắt rơi xuống bảng tên học sinh của tôi, đột nhiên bật cười: “Tống Đường? Học cùng trường à? Vậy sau này mày thay nó là được rồi.”

 

Có một cô gái chú ý đến máy trợ thính trên tai tôi: “Ôi, còn là đứa điếc nữa. Điếc mà cũng học chung trường với tụi tao?”

 

Bảy tám đứa con trai con gái, trên người mặc đồng phục học sinh, nhưng mặt mũi và tiếng cười của chúng chẳng khác gì lũ ác quỷ.

 

________________________________________

 

18

 

Tôi không thể nào thoát khỏi bọn họ.

 

Chúng ngày nào cũng tìm đến, chặn tôi ở trong hẻm, bắt tôi phải quỳ rạp xuống đất.

 

Vừa cười đùa, chúng vừa chuyền tay nhau chiếc máy trợ thính của tôi.

 

“Cướp đi, ai cướp được thì trả lại cho mày.”

 

Ba mẹ tôi rất bận rộn, nhưng chưa bao giờ để tôi thiếu thốn về tiền bạc.

 

Bọn chúng ngày nào cũng lột sạch tiền trong người tôi. Nếu hôm nào đưa ít hơn, cái bạt tai liền giáng xuống.

 

“Hôm nay sao ít thế? Giấu tiền riêng phải không?”

 

Tôi cũng từng muốn nói với ba mẹ, nhưng chúng đã lột đồ tôi, dội nước bẩn lên người rồi quay video, chụp ảnh uy hiếp.

 

Chúng nói nếu tôi dám hé răng, chúng sẽ đăng những tấm ảnh không mảnh vải che thân của tôi lên mạng, rồi gửi cho từng người mà tôi quen biết.

 

Chúng giẫm lên tôi, cười nói như thể đang tán gẫu chuyện đời thường: “Ráng nhịn đi, cấp ba nhanh qua lắm, ngoan ngoãn chút, đừng có mách lẻo.”

 

Tôi không có bạn, tính cách quá yếu đuối khiến tôi tin rằng thế giới này chẳng thích mình.

 

Tựa như một vũng bùn, tôi lún sâu vào, chẳng ai kéo ra.

 

Tiếng cười hỗn tạp của đám con trai con gái khiến tôi choàng tỉnh khỏi giấc mơ. Tôi đưa tay lau trán, ướt đẫm mồ hôi lạnh.

 

Nhìn ra ngoài cửa sổ, trời đã sáng hẳn.

 

Tôi xuống giường, nhét một con dao nhỏ vào túi áo.

 

________________________________________

 

19

 

Có lẽ vì đến Tỉnh Thành, tôi đã có bạn, nên tôi mạnh mẽ hơn trước rất nhiều. Tôi không thể quay lại cuộc sống cũ ấy được nữa.

 

Càng không muốn dính dáng gì tới bọn họ thêm lần nào nữa.

 

Nếu họ không chịu buông tha, vậy thì chúng tôi cùng chết.

 

Cuộc gọi được kết nối, bên kia vẫn là giọng cười cợt chế giễu: “Tống Đường, đến chưa?”

 

Tôi đứng trước đầu hẻm, không bước vào: “Rồi.”

 

Nghe tôi đến, tên cầm đầu có vẻ rất hài lòng: “Mang tiền chưa?”

 

“Không.”

 

“Hả? Nghĩ tụi tao tới đây chơi với mày chắc? Không tiền thì đến làm gì?”

 

Tôi bình thản nhìn bọn chúng: “Tôi đến, là để kết thúc mọi chuyện với các người.”

 

20

 

Ánh mắt bọn chúng rơi xuống con dao nhỏ tôi đang cầm, cả con hẻm liền nổ ra một tràng cười lớn.

 

“Hừ, một thời gian không gặp, quên luôn mình là ai rồi à? Cái dao còn cầm không nổi mà đòi kết thúc với bọn tao?”

 

Tôi siết chặt con dao trong tay, rõ ràng nó chẳng nặng gì, mà tay tôi cứ run.

 

Tôi bấm mạnh vào cổ tay mình, hơi hoảng.

 

Cái tay chết tiệt này, cầm cho vững vào!

 

Bọn chúng cười càng lúc càng to, cảm giác ghê tởm dâng lên trong lòng tôi như sóng trào.

 

Tên cầm đầu ngoắc tôi lại: “Qua đây đi, không qua thì làm sao kết thúc?”

 

Tôi buồn nôn quá, chỉ nghe tiếng bọn chúng thôi cũng muốn nôn rồi.

 

Tôi hít sâu một hơi, vừa định bước tới, thì có người choàng tay ôm lấy cổ tôi.

 

“Bị bắt nạt mà không biết kêu?”

 

Tôi ngẩng đầu, đối diện với một đôi mắt nâu nhạt.

 

Là Hạ Linh!

 

Tay chân của cô ấy đeo túi Chanel, đứng ngay bên cạnh tôi: “Má ơi, cái gì thế này? Ở đâu ra cái đám nhà quê này vậy?”

 

________________________________________

 

21

 

Trong đám bắt nạt có một đứa con gái nghe thấy câu đó, sắc mặt liền sầm lại.

 

Nhưng chúng cũng nhìn ra Hạ Linh và người đi cùng không phải dễ chọc, nên không muốn đối đầu.

 

“Chuyện này không liên quan đến các cô, biết điều thì đi ngay, bọn tôi đông người đấy.”

 

Tay chân của Hạ Linh nghe vậy liền liếc bọn chúng một cái, ánh mắt đầy khinh thường:

 

“Gì cơ? Đây là Tỉnh Thành đấy nhé, tụi mày đến địa bàn tụi tao bắt nạt người của tụi tao, còn đòi tụi tao đi? Mơ à?

 

“Thời đại nào rồi còn chơi mấy trò bắt nạt? Nhà quê, cẩn thận tao báo công an bắt hết tụi mày!”

 

Nghe đến “báo công an”, ánh mắt bọn kia lập tức trở nên hung ác: “Báo đi.”

 

Một tên nam nhìn tôi chằm chằm: “Nhưng mà Tống Đường này, trong điện thoại tao có mấy video đấy, thích là tao đăng ngay.”

 

Tay tôi lập tức siết chặt, Hạ Linh nhận ra điều đó, mắt nheo lại.

 

Cô rút điện thoại ra, bấm một cuộc gọi.

 

Chưa đến vài giây, đầu bên kia vang lên giọng nam quen thuộc: “Hạ Linh, có chuyện gì?”

 

“Người nhà của anh gặp chuyện rồi.” Giọng Hạ Linh thản nhiên, “Phía sau phố Kim Vực.”

 

Nói xong cũng không chờ đáp lại, dứt khoát cúp máy.

 

“Tống Đường, vụ băng vệ sinh lần trước, coi như lần này tôi trả lại.”

 

Cô ném điện thoại vào tay tôi, lấy luôn con dao trong tay tôi, đút túi áo rồi đi thẳng vào trong hẻm.

 

Ánh mắt Hạ Linh quét qua đám bắt nạt, môi đỏ khẽ nhếch: “Mấy đứa này, không cần báo công an cũng xử được.”

 

Tay chân cô ấy trề môi nhìn tôi, vẻ mặt u oán: “Vô dụng thật, mấy đứa nhà quê thế này mà cũng không dám phản kháng, còn phải để Linh chị ra tay giúp dọn hậu quả.”

 

Vừa nói vừa nhét luôn cái túi vào người tôi, nhanh chóng chạy theo Hạ Linh.

 

“Linh chị, em tới giúp nè~”

 

Tôi sững sờ nhìn hai người họ, hôm nay Hạ Linh mặc áo khoác dài màu đen, tóc búi cao, vừa quyến rũ vừa sắc sảo.

 

Tay chân cô ấy khoác tay Hạ Linh, chân còn đi giày cao gót.

 

Rõ ràng chỉ có hai người, họ không sợ sao? Tại sao lại giúp tôi?

 

Dù tôi đã chuẩn bị sẵn sàng để chết cùng bọn họ, nhưng chưa bao giờ nghĩ sẽ có người đến cứu mình.

 

Sống mũi tôi chợt cay xè.

 

Họ không phải thiên thần thật chứ?

 

________________________________________

 

22

 

Tôi không ngờ, Hạ Linh đánh nhau lại giỏi đến thế.

 

Trong mắt cô ấy đầy sát khí, túm lấy tóc một tên trong đám, đập đầu hắn vào tường liên tục.

 

Gã đó đau đến hét thảm.

 

Tay chân Hạ Linh thì không biết đánh nhau, là kiểu con gái được cưng chiều, chưa từng học phòng thân.

 

Chỉ một lát, mặt mày cô ấy đã bầm tím.

 

Sợ cô bị thương, tôi siết chặt tay.

 

Đến lúc kịp phản ứng lại, tôi đã cầm theo túi Chanel của cô ấy xông vào bên cạnh, nhắm mắt lại mà vung túi loạn xạ.

 

Có một đứa con gái bị tôi đánh trúng đầu, ngã lăn ra đất.

 

Tôi nhìn rõ mặt nó — chính là con nhỏ từng tát tôi.

 

Một cảm giác sảng khoái khó tả bỗng trào dâng trong ngực.

 

Trong suốt quãng thời gian bị bắt nạt, tôi chưa từng nghĩ đến việc phản kháng.

 

Tôi luôn chờ đợi — đợi bọn họ buông tha, đợi mình vượt qua.

 

Nhưng thì ra, chính sự nhu nhược lại nuôi lớn bạo lực. Thì ra tôi cũng có thể phản đòn.

 

Dùng bạo lực đáp trả bạo lực có thể không phải cách của kẻ khôn ngoan, nhưng lại là cách hiệu quả nhất.

 

Trong lúc tôi còn ngơ ngác, tên từng bắt nạt tôi nhiều nhất lau vết máu bên miệng, gào lên nhìn tôi: “Hừ, Tống Đường, mày muốn tạo phản à? Đã bị tao dẫm thì cứ nằm yên dưới chân tao đi, chống đối làm gì?”

 

Bọn họ có bảy, tám đứa, dù Hạ Linh đánh giỏi thì cũng bắt đầu đuối sức.

 

Gã kia gào rú lao tới, tôi theo phản xạ nhắm mắt, ôm chặt lấy tay chân Hạ Linh, che chắn trước người cô ấy.

 

“Không sao.”

 

“Không sao.”

 

Hai giọng nói vang lên cùng lúc. Tôi đang an ủi tay chân Hạ Linh, còn Hứa Dã đang an ủi tôi.

 

________________________________________

 

23

 

Tên kia bị Hứa Dã đá văng ra xa.

 

Tôi mở mắt, bắt gặp ánh nhìn đầy lo lắng của anh.

 

Tôi mím môi, uất ức dâng lên trong chớp mắt: “Hứa Dã, bọn họ bắt nạt tôi!”

 

Hứa Dã ngồi xổm xuống, cẩn thận kiểm tra toàn thân tôi một lượt, sau đó mới thở phào nhẹ nhõm.

 

Anh vỗ nhẹ lưng tôi dỗ dành: “Không sao là tốt rồi, em không sao là tốt rồi.”

 

“Hứ.”

 

Tay chân Hạ Linh hừ một tiếng bên cạnh, chỉ vào gương mặt sưng tím của mình: “Dã ca, cô ấy thì có chuyện gì chứ? Tôi mới là người bị đánh bầm dập nè!”

 

Hứa Dã gật đầu với cô, rồi quay sang dặn tôi: “Ngồi yên ở góc này, đừng nhìn.”

 

Nói rồi, anh vặn cổ tay, trực tiếp bước tới.

 

Chiếc xe thể thao của Hứa Dã đậu bên ngoài hẻm, có lẽ vì quá vội, nên tôi còn không biết anh đến lúc nào.

 

Hứa Dã chắc là phóng xe đến đây, chạy quá nhanh nên đầu xe đã móp méo cả.

 

Lúc nhận được cuộc gọi của Hạ Linh, chắc anh lo lắm.

 

________________________________________

 

24

 

Chẳng mấy chốc, trong hẻm vang lên tiếng kêu rên thảm thiết nối tiếp nhau.

 

Hứa Dã nổi tiếng đánh nhau giỏi, ngày trước mấy tên con ông cháu cha từng bị anh dạy cho một trận nhớ đời.

 

Anh bảo tôi đừng nhìn, mà tôi lại mở to mắt không rời, nhất định không muốn bỏ lỡ biểu cảm thảm hại nào.

 

Bảy, tám tên bắt nạt nằm lăn lóc, rên rỉ khắp nơi.

 

Hứa Dã đang định dừng tay thì Hạ Linh rút điếu thuốc: “Đám này không phải người Tỉnh Thành, là bạn học cấp ba của Tống Đường. Chắc là từng bắt nạt cô ấy một thời gian dài, còn quay video lại nữa.”

 

Nghe xong, con ngươi Hứa Dã co rút, đứng sững tại chỗ.

 

Anh không dám tin, lại hỏi lại lần nữa: “Cô nói... bọn chúng từng bắt nạt Tống Đường, còn quay video?”

 

Hạ Linh gật đầu: “Tôi đoán chắc không sai.”

 

Ánh mắt Hứa Dã trầm xuống, sắc mặt tối sầm lại, anh túm lấy một tên, đập mạnh xuống đất.

 

Hết cú này đến cú khác, như thể anh đã mất hết lý trí.

 

Tôi gọi anh mấy tiếng mà anh cũng không nghe.

 

Cổ anh nổi gân xanh, như đang cố kìm nén thứ gì đó.

 

Tôi chưa từng thấy Hứa Dã như vậy, ánh mắt anh khi nhìn bọn kia lạnh lẽo như đang nhìn đồ vật đã chết.

 

Tôi vội vàng chạy đến: “Đủ rồi, Hứa Dã, đủ rồi.”

 

Tôi nắm lấy tay anh, Hứa Dã từ từ dừng lại, nắm chặt tay tôi.

 

Anh bắt bọn họ giao nộp tất cả điện thoại và bản sao hình ảnh, video.

 

Giọng anh lạnh đến rợn người: “Tôi mặc kệ tụi mày còn giữ bao nhiêu bản, nhưng chỉ cần dám đăng lên một lần, tôi dám cho tụi mày chết, dù tụi mày ở đâu.”

 

Đám kia đã sợ đến á khẩu, chỉ mong mau chóng rời khỏi nơi này, không dám nói một lời.

 

Hứa Dã nắm tay tôi, đi ngang qua Hạ Linh thì dừng lại: “Cảm ơn.”

 

Hạ Linh giẫm tắt điếu thuốc: “Khách sáo gì, coi như trả nợ nhân tình.”

 

Hứa Dã gật đầu: “Lần sau tôi mời cơm.”

Chương trước Chương tiếp
Loading...